"Trì Tuyết này, chuyện cháu với Kỷ Nhiên, ba mẹ cháu đã biết chưa?" Minh Khuê ra vẻ hòa nhã hỏi thăm.
"Không giấu gì mọi người, mẹ cháu đã mất khi cháu còn nhỏ. Cháu sống cùng ba và mẹ kế, cách đây vài năm đã ra ngoài sống tự lập. Nên hiện tại cháu chỉ có một mình thôi ạ. Rất may vào thời điểm cháu đau khổ nhất, đã có thể gặp được anh ấy".
Trì Tuyết bình thản kể lại cuộc đời mình, tựa như đang thuật lại câu chuyện của một ai đó khác. Chuyện cô biết ơn anh cũng là sự thật, thời điểm Hoài Khanh ngoại tình, cô chợt nhận ra nếu hắn ta rời đi, cô sẽ phải tiếp tục cuộc sống cô độc giữa thế gian này, khóc đau chẳng ai biết, vui buồn chẳng ai hay. Anh xuất hiện không chỉ đưa than ấm giữa trời đông, mà còn là nguồn hi vọng để cô chạy về phía trước.
"Đúng là đáng thương. Lớn lên không có mẹ bên cạnh bảo ban dạy dỗ, chắc phải chịu nhiều uất ức lắm..."
Huỳnh Huy nhấp trà, bâng quơ như có như không nói lời an ủi. Nhưng Trì Tuyết biết, người này đang ám chỉ cô là đứa mồ côi không xứng đáng bước chân vào gia tộc họ Kỷ.
"Để mọi người nghe cháu kể chuyện phiền lòng quả thật là có lỗi. Nhưng chuyện vui gần nhất của cháu thật sự không nhiều, ngoài chuyện tốt là đám cưới sắp diễn ra cũng chỉ có thêm việc đàm phán hợp đồng với công ty Kongo thành công thôi ạ."
Trì Tuyết dịu giọng đáp lời, anh nghe xong trong mắt tràn đầy tán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-thieu-phu-nhan-cho-ngai-vao-danh-sach-den-roi/2703578/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.