Edit/Beta: Chúi
Dưới đủ loại phiền toái như vậy, thi thể Nguỵ Mạn Văn đã được tìm thấy. Mấy chú cảnh sát đã phát huy năng lực một cách vượt trội. Thật ra vụ án cũng rất đơn giản, Tần Thanh biết được cụ thể mọi chuyện từ lời kể của Phương Vực, nhờ khả năng tương tác mạnh mẽ nên lúc cảnh sát gọi điện thoại thông báo vụ án đã kết thúc, bảo bọn họ đến ký tên vậy mà đã bị anh đào được rất nhiều thông tin!
Thì ra ngay từ đầu cảnh sát đã không đặt trọng tâm điều tra vào những mối quan hệ xã hội của Nguỵ Mạn Văn vì sau khi điều tra sơ bộ, họ phát hiện có quá nhiều người ghét cô ta (……..).
Tính cách của Nguỵ Mạn Văn thật sự có vấn đề, tại nơi công tác chẳng ai nói câu nào hay ho về cô ta, không người nào là không đắc tội. Nhưng cảnh sát nói kiểu người ai cũng ghét thế này ngược lại sẽ không có ai mạo hiểm giết cô ta vì “bị tất cả mọi người ghét bỏ” vốn đã loại trừ cô ta ra khỏi tập thể.
Nguyên văn câu nói của cảnh sát là: Nếu đổi lại là cậu, một người mà ai cũng bảo cô ta xấu tính, vậy cậu sẽ thực sự so đo cùng cô ta ư?
Nói thế có nghĩa là dưới tình huống này, sự phẫn nộ của con người sẽ được xoa dịu. Hơn nữa, tâm lý con người sẽ là “Nếu ai cũng ghét cô ta, vậy mình sẽ chờ có người dạy cho cô ta một bài học”, thế nên Triệu Lan Sơn và Phương Vực mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-su-ngay-mua-he-mat-lanh/3112573/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.