Edit/Beta: Chúi
Một lần nữa đến lớp học của giáo sư Đại, cửa sổ và màn lụa màu trắng khiến Tần Thanh cảm nhận được sự quen thuộc. Không biết có phải cảnh trong mơ sẽ tuỳ theo ý nghĩ của bản thân hay không, giây tiếp theo cô đã ngồi vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Mặt kính cực kì sạch sẽ, kính được lắp từng ô nối liền như một thanh chocolate và trên cùng là phiến kính hình quạt với hình vẽ tinh xảo. Tần Thanh khó khăn lắm mới nhận ra hai mảnh trong đó là Nhạc mẫu khắc chữ và Tạc bích thâu quang(1).
(1)Chú thích cuối chương.
……. Không ngờ là hoa văn Trung Quốc, cảm giác như có một loại kết hợp Tây – Ta.
Trong lúc cô thất thần, giáo sư Đại giống như vẫn chuẩn bị chương trình học, chưa bắt đầu giảng, khi cô đã hoàn hồn nhìn về phía bục giảng, giáo sư Đại mới hắng giọng, nói: “Được rồi, chúng ta tiếp tục bài giảng trước.”
“Cô vợ hai là người lạc loài trong làng, hoàn cảnh sống của cô ấy chắc chắn rất ngột ngạt. Lúc còn ở gánh hát, cô còn có thể cùng người khác tập hát, tập đàn tì bà nhưng ở trong làng, một người phụ nữ nhà lành sẽ không xướng hát, thế nên cô ấy chỉ có thể hát lén trong lúc làm việc. Tài nghệ mà trước đây khiến cô bị đánh bị mắng hiện giờ lại là niềm an ủi tâm hồn cô. Cô ấy có hối hận hay không? Hối hận đã trốn khỏi gánh hát? Nhưng cô ấy không dám quay về vì những ai trốn khỏi đó, sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-su-ngay-mua-he-mat-lanh/3112559/chuong-10.html