Thủ đô Camelot, England.
Lúc này trong hoàng cung Camelot đang tiệc tùng đèn đuốc sáng, ăn uống linh đình, bóng người lượn lờ như điệp.
Vách tường hai bên màu đỏ thẫm, trên bàn ăn trơn nhẵn ưu nhã đặt một chiếc chén nến được điêu khắc vô cùng tinh xảo, ánh nến sáng ngời nhảy nhót trên ngân nến, thỉnh thoảng bắn ra một ít ngân quang, hoa lệ mà ấm áp. Sáo, thụ cầm, lục huyền cầm, trống, kèn tây, đàn vi-ô-lông,tiếng của đủ loại nhạc khí và giọng nói của đám nam nữ quý tộc hòa với nhau một cách hài hòa.
Lâm Linh len lén đưa mắt đánh giá vị hắc ykỵsĩngồi ở phía bên phải, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng đưa tay bắt lấy ly rượu thủy tinh, rượu trong chén đo đỏ thần bí mà lại vô cùng mị hoặc, thật giống như hắn vậy. Mặc dù mọi người không nhìn rõ được dung mạo của hắn, nhưng bất tri bất giác lại bị khí chất thần bí của hắn hấp dẫn, các vị tiểu thư phu nhân ngồi các bàn xung quanh thi thoảng cũng len lén liếc hắn, nhỏ giọng bình luận rốt cuộc vịkỵsĩnày là quý tộc phương nào?
“Tiểu Linh, sao cô lại không ăn?” Một giọng nói ôn nhu như gió xuân truyền đến từ bên trái Lâm Linh, khóe miệng nàng co rúm một chút, sao nàng lại có thể quên bên cạnh còn có một lão biến thái cần được xử lý chứ.
“Hầu tước đại nhân, ta và ngài hình như không có thân quen như thế, làm ơn đừng làm phiền tới ta nữa.” Nàng tức giận bắn cho hắn một ánh mắt xem thường, nhích sang phía bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-si-hoang-tuong-da/2302089/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.