Quan hệhiện nay của tôi và Lưu Thụy Căn cũng khó nói.
Nói làbạn bè bình thường thì... tuyệt đối không chính xác, nhưng nếu như nói là ngườiyêu, hình như cũng chưa phải. Cái mối quan hệ này làm cho tôi cảm thấy rối nhưtơ vò, tôi muốn bước gần thêm một bước nữa, nhưng không biết làm thế nào để cóthể bước đi được đây.
Nhiềulúc tôi muốn nắm lấy tay anh một chút, muốn khoác tay anh một chút, thậm chí ômqua vòng eo của anh một chút... nhưng mà mỗi lần muốn hành động... tôi lại ủ rũkhông còn tinh thần.
“HoàngPhiêu Phiêu, mày là con quỉ nhỏ nhát gan chẳng khá lên nổi!”.
Câu nóinày không biết là tôi đã tự chửi mắng mình bao nhiêu lần rồi, nhưng mà, bất kểlà tôi có suy nghĩ kĩ đến mức nào đi nữa, tự mình nắn gân mình không biết baonhiêu lần, cũng chưa dám tiến thêm một bước nào. Mỗi lần đến lúc này tôi lạithấy hối hận, hối hận vì trước đây không yêu đương gì gì đó đi, mặc dù nóingoại hình không đẹp, cân nặng lại vượt mức cho phép, nhưng mà trong cái môitrường mà chín mươi chín phần trăm người đều yêu nhau, chắc là vẫn có thể tìmđược một hai con ếch phù hợp với tôi. Nếu như tôi có một hai lần kinh nghiệmnhư thế, bây giờ cũng đã biết sẽ phải làm như thế nào rồi...
Tôibiết, tôi biết, tôi biết tôi biết chứ!
Tôibiết bước đầu tiên nên để cho các chàng trai tự bước qua, tôi biết các cô gáinên biết tự trọng một chút, nhưng mà mẹ kiếp! Thể trọng thì chị đây có rồi,nhưng tự trọng... nếu cứ tiếp tục tự trọng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/78524/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.