Ngóntay của tôi đang do dự di chuyển giữa hai bàn phím nghe và tắt.
Nghe,hay là không nghe, đây là cả một vấn đề.
“Chàoanh.” Cuối cùng tôi vẫn nghe điện thoại.
“Chào,chào em... Là, là La Lợi phải không?”.
“Đúngvậy.”
“Anh làLưu Thụy Căn.”
“Ờ.”
“Cáiđó... Anh... anh muốn hỏi em ngày... ngày mai có rảnh không?”.
“Ngàymai à?”.
“Đúngthế, tối ngày mai, anh muốn mời em ăn cơm.” Mặc dù ban đầu có chút cà lăm,nhưng sau khi nói vài câu, giọng của anh dần dần ổn định lại, “Bánh bao La PhúcKý được không?”.
Câu saucùng quét sạch sự do dự của tôi ngay lập tức, ba từ La Phúc Ký làm cho tôi chảynước miếng ròng ròng. Nghĩ đến ba chữ này, tôi liền nhớ ngay đến miếng nhânthịt ươn ướt tươi ngon, vỏ bánh mỏng mà dai, nhớ đến cái mùi vị thơm mặn, cáicảm giác khi ăn, những mùi vị nồng nồng trộn lẫn lại với nhau ấy.
Một câu“được thôi” đang lượn lờ quanh miệng t nhưng cuối cùng bị tôi kìm lại – mẹkiếp, đối với loại người thích ngay thẳng và đơn thuần như tên này, lần này bàđây phải dè dặt một chút mới được!
“Cáinày, ở bên La Phúc Ký chắc không dễ đặt chỗ đâu...”
“Khôngsao cả, ngày mai anh chẳng có việc gì, buổi sáng sẽ đi đặt chỗ, cứ thế đi nhé.”
“Hả?”.
“Bảygiờ tối mai gặp lại.” Anh nói xong liền ngắt điện thoại, tôi ngớ người ra mộthồi mới nhớ ra, tôi đã đồng ý gặp nhau với Lưu Thụy Căn.
“Lầnnày, lần này ta nhất định phải làm cho hắn hết hy vọng!”. Tôi suy tính như vậy,đồng thời ra quyết định áp dụng biện pháp đến trễ đến cùng, nhưng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/78514/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.