Trướcđây xem phim truyền hình, thường thấy người ta khi thất tình thể nào cũng trởnên tiều tụy, tôi sẽ cằn nhằn người ta viết kịch bản chẳng có chút mới mẻ nào.Đúng thế, thất tình sẽ rất khó chịu, là rất thất vọng, nhưng mà người ta cứnhất định phải thể hiện ra hay sao? Tại sao người ta không thể biến đau thươngthành sức mạnh, tại sao người ta không thể che giấu, tại sao người ta không thểgiả vờ như không có chuyện gì xảy ra nhỉ? Cứ bày ra một bộ dạng thảm thương nhưthế cho ai nhìn đây? Cho dù người khác có thấy thật, người ta có cảm thấy tộinghiệp thật hay không? Biết đâu người ta cảm thấy mặt mũi bạn rất đáng ghét,trong lòng càng không thích bạn hơn thì sao.
Nhưngmà bây giờ tôi đã biết rồi, không phải người ta viết kịch bản không sáng tạo,mà là khi sự việc này xảy ra ở bạn, bạn sẽ có một bộ dạng như thế. Mà khi mìnhlà đương sự, cũng không phải là để cho ai nhìn thấy, mà là không điều khiểnđược bản thân mình.
Vào lúcnày đây, tôi cảm thấy cái gì cũng không còn quan trọng nữa, cái gì cũng mặc kệ,cho dù là trái đất có bùng nổ vào lúc này, bạn cũng chẳng buồn nhướng mí mắtlên nhìn nữa. Tôi nhìn bản thân mình trong gương, nhìn đến ngơ ngẩn.
“Màykhông thể như vậy được, mày không thể tiếp tục như vậy được, mày không được hủyhoại mày vì một người đàn ông như thế! Mày mới hai mươi bảy tuổi thôi, vẫn chưađến hai mươi tám tuổi, mày chưa đón sinh nhật hai mươi tám tuổi cơ mà, tươnglai của mày vẫn còn dài lắm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841703/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.