Kếtthúc cuộc nói chuyện với Lưu Thụy Căn, tôi tiếp tục ngồi ngơ ngẩn. Khi tôi đếnđây đúng vào buổi chiều, còn ít người lắm, nhưng lúc này đây lại trở nên quá ồnào.
Bênphía tay trái tôi là một gia đình nhỏ, một đôi vợ chồng và một đứa con nhỏ, bênphải là hai cặp thanh niên đang gặp mặt nhau, hai đôi nam nữ cười nói vô tư xảláng ở đó. Trên bàn là một đống đồ ăn, chỉ có tôi, trên bàn mỗi một ly cà phê,phục vụ đã đến hỏi tôi hai lần có cần phải dọn đi hay không.
Vàothời gian vàng như thế này, một mình tôi chiếm một bàn, quả là tội lỗi!
Thật lạlùng, vào lúc này đây mà tôi còn suy nghĩ mấy thứ này, không, phải nói là vàolúc này, trong đầu tôi cứ suy nghĩ toàn những thứ linh ta linh tinh. Tôi biếtlà tôi nên suy nghĩ về Lưu Thụy Căn, tôi nên sắp xếp lại một lượt trình tự từlúc tôi gặp Lưu Thụy Căn cho đến nay. Tôi không nên ôm bất kỳ một mối ảo tưởngnào nữa, phải suy nghĩ một cách thực tế nhất về những lời nói, cử chỉ của LưuThụy Căn, tôi nên nghiêm túc dò xét lại chuyện tình cảm này, cho dù thế nàocũng không thể tiếp tục giả ngây giả ngô được nữa.
Tôibiết chứ, những điều này tôi đều biết hết, nhưng mà...
Còn nhớhồi nhỏ khi xem tivi, lần đầu tiên nghe người ta nói giang hồ thường không làmchủ được bản thân, cảm thấy rất oách, rất có ý tưởng, sau này nghe nhiều rồicảm thấy người ta cứ giả vờ thế nào ấy. Mẹ kiếp, cái gì mà không làm chủ đượcbản thân, nếu bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841701/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.