“PhiêuPhiêu à, em cứ tưởng lần này chị sẽ không gọi điện cho em đâu.”
Giọngnói nghe gần như là than thở, tôi bỗng đỏ mặt tía tai, cảm thấy như mình đã phụlại lòng tin của cô ấy.
“Mẹ emvà anh ấy đến tìm chị rồi phải không?”.
“Ừ,nhưng mà chị...”
“Nhưngmà chị gọi điện thoại là vì em phải không?”.
Mặc dùchính xác là như vậy, nhưng mà khi nghe Đặng Linh Linh nói như thế, tôi lại cảmthấy cực kỳ ngại ngùng, mà Đặng Linh Linh ở bên kia không cần tôi phải trả lời,nói luôn: “Thế mà em cứ hy vọng, thực ra là chị không thoái thác nổi. PhiêuPhiêu ơi, em vốn cho rằng chị hiểu em, em đang chờ sự ủng hộ của chị nữa chứ,bây giờ tự nhiên chị làm như vậy>
“Chịcũng định ủng hộ cho em đấy chứ, nhưng mà...”
“Saothế?”.
“Bâygiờ em có thời gian không?”.
“Em thìlúc nào mà chẳng có thời gian hay là không có thời gian, chị có việc gì cứ nóiđi.”
“Nếunhư có thời gian, chị em mình gặp nhau một chút đi, chị em mình nói chuyện củachị.”
Hai chịem hẹn ở một nơi cách cả hai không xa lắm, buổi chiều nên vắng khách, tôi vàĐặng Linh Linh chọn một bình trà, cắn hạt dưa, bắt đầu buôn chuyện. Đương nhiênlà chủ yếu tôi nói còn cô ấy nghe, mới đầu cô ấy liên tục tỏ ra thích thú, khinghe đến thân phận thật của Lưu Thụy Căn, cô ấy nhíu mày, rồi lại kinh ngạcthan thở, mà khi nghe tôi nói xong, cô ấy chỉ ngồi trầm ngâm mà thôi.
“Embiết sao không, đối với hôn nhân ngày xưa chị chẳng có thái độ gì cả, mặc dùchị cũng biết bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841696/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.