Ánhnắng mặt trời buổi chiều thật là rực rỡ, chiếu xuyên qua cửa sổ rọi thẳng lênbàn tạo ra hai khu vực sáng tối rõ rệt. Giọng nói của Lưu Thụy Căn trầm thấp,giống như một bài hát hoài niệm nào đó, ánh mắt của tôi lướt qua quần áo của anh,rồi di chuyển lên khuôn mặt anh, sau đó di chuyển lên mắt anh, có một khoảngthời gian anh ngừng lại, sau đó cười: “Anh lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, khianh từng bước từng bước đi đến gần với thành công, cũng là lúc anh tạo cho mìnhsự tự tin, đến cuối cùng, thậm chí là có chút tự đại. Mặc dù có lẽ là anh khôngthể hiện ra, nhưng mà trong lòng anh, cũng có thể có suy nghĩ coi thường nhữngngười giàu thế hệ thứ hai và mấy người bình thường, đối với người trước anh cảmthấy họ ngồi mát mà lại được ăn bát vàng, đối với người sau, anh cảm thấy họkhông có năng lực, họ không thông minh, họ không chịu cực chịu khổ. Đối với em,Phiêu Phiêu, trước đây anh cũng luôn cảm thấy anh và em khác nhau.”
Nói đếnđây, anh lại ngừng lại một lúc, phát hiện ra trên khuôn mặt tôi không có biểuhiện nào đặc biệt mới nói tiếp: “Anh đang nói về tâm lý trước đây của anh, thựcsự là rất khốn nạn, cái đó, em nghe rồi cũng đừng để ý quá nhé.”
“Anhnói đi, không sao đâu.”
“PhiêuPhiêu, em là một cô gái tốt, em hiền lành, chân thành, anh đã từng nói rồi, emlà cô gái ngây thơ hiếm có trong xã hội này, cái ngây thơ này không phải nói emcái gì cũng không biết, mà là, em vẫn chưa bị ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841694/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.