Thờigian: Bảy giờ tối.
Địađiểm: Âu Nhã.
Bây giờtôi cảm thấy thờ ơ đối với những nơi này, bởi vì thường xuyên đến, cho nênnhững người phục vụ ở đây cũng đã trở thành người quen, tôi đã có thể cảm nhậnđược một phần nào đó ánh mắt thân thiết nhìn tôi như nhìn một người bạn của họ,hơn nữa còn cảm nhận thấy họ có suy nghĩ rằng không thể trông mặt mà bắt hìnhdong - mẹ kiếp, thực ra chị đây cứ nhìn vào là biết liền à nhìn vào là biếtliền à, chỉ với khuôn mặt của chị đây thôi cũng đã biết được rồi, nhưng mà chỉ vìthế sự khôn lường mà thôi!
Tôi đếntrước năm phút, Lưu Thụy Căn đã đến rồi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, nhìn thấytôi chỉ có một mình, anh cũng không kinh ngạc, ngược lại còn mỉm cười, đứngdậy, giúp tôi kéo ghế ra: “Em đến rồi à, ngồi đi.”
“Tôi cóviệc cần nói với anh.”
“Muốnuống gì không? Đã ăn cơm chưa?”.
“LưuThụy Căn, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Anhbiết rồi, em có thể đến đây một mình làm anh rất vui, có điều trước hết chúngta phải ăn cơm đã, em nhìn kìa, phục vụ đã đến đây rồi kìa.” Nói xong anh chớpchớp mắt, trái tim tôi run lên.
Mẹ kiếpchứ mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ!
Tôi ướcchi có thể cho mình hai cái bạt tai thật mạnh, bây giờ đã đến nước này mà tôivẫn còn bị sắc đẹp mê hoặc như thế? Có phải tôi chưa gặp người đẹp trai bao giờđâu, tại sao khi gặp Lưu Thụy Căn lại có thể mất mặt như thế này?
Tôi âmthầm hít thở, làm cho bản thân cố gắng bình tĩnh trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841691/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.