Bị mộtroi và những lời nói của chị Vu đánh cho thức tỉnh, tôi đã không cần phải suynghĩ cái gì là tình yêu, thế nào là thích một người nữa rồi.
Ngàycuối cùng của năm 2011, tôi và Lưu Thụy Căn ngồi bên cạnh nhau.
Thậtđó, thật đó thật đó, tôi vốn định sẽ bình tĩnh lại, bình tĩnh lại, điều càngquan trọng hơn nữa là, tôi muốn suy nghĩ thêm về lời nói của chị Vu. Mọi người đềunói nhân viên thường căm hận sếp của mình, đương nhiên tôi cũng ôm nhiều nỗioán hận với chị Vu lắm, ví dụ như trả lương rất chán, lừa gạt nữ thanh niên vôtội, nhưng từ một góc độ nào đó, tôi vẫn rất kính trọng chị ấy. Chị ấy lớn hơntôi nhiều như thế, lại móc ruột móc gan nói với tôi những lời tâm tình như thế,chắc chắn sẽ có ích đối với tôi, nhưng mà điện thoại của Lưu Thụy Căn gọiđến...
Thế là,tôi hoàn toàn chẳng cần suy nghĩ nữa.
Cho dùtâm trạng không còn hừng hực như trước đây, tôi cũng vẫn thích anh, khi mộtcuộc điện thoại của anh gọi đến, tôi hoàn toàn không có cách nào để kháng cự,sau đó, tôi biết câu nói cuối cùng của chị Vu có ích đến mức nào - lên kế hoạchcho cuộc sống sau này.
“Emkhông có ý gì khác, nhưng em có một câu cần hỏi, anh có lấy em không?”. Ngàycuối cùng của một năm, câu nói này đáng lẽ phải nói theo kiểu rất lãng mạn.Nhưng khi tôi nói thì giống như đang họp ở một chi bộ Đảng nào ấy. Nói thật,tôi cũng chẳng muốn như thế, nhưng mà thú thực là tôi chẳng có chút kinh nghiệmgì về chuyện này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841673/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.