Dục trì màu lam lấy ba loại ngọc làm thành: Thuý ngọc, mặc ngọc và hoàng ngọc. Dài chừng ba thước, rộng bảy thước, sâu bốn thước. Nước ấm dâng tới ngực hoàng đế, hai cánh tay hắn mở ra, đặt trên vách đá. Đường cong thường ngày vốn mạnh mẽ cứng rắn, hiện tại cũng nhắm mắt thả lỏng.
Bỗng nhiên cảm giác sau lưng có người tới, hoàng đế quay đầu, một cặp đùi ngọc trắng như tuyết lập tức ánh vào mi mắt. Lại nhìn lên, khắp nơi đều là khói trắng, mơ hồ cảm thấy Bích Đào mặc một tấm áo khoác bằng lụa mỏng, đường cong linh lung, dáng người mạn diệu.
Trong lúc lơ đãng, vật nhỏ đã lớn lên mê người như vậy. Hắn than thở.
Bích Đào cuối người, chân khép lại một chỗ ngồi cạnh bể, từ sau lưng ôm lấy cổ hoàng đế, bộ dạng vô cùng thân thiết:” Hoàng thượng còn nghĩ tới chuyện lúc nãy?”
Da thịt mềm mại chạm vào người, mùi hương thoảng ngay mũi, hoàng đế không tự giác nheo mắt lại, ngữ điệu có chút lười nhạc khó có được.
“Nghĩ tới nàng ta làm gì.” Bàn tay to bắt được eo nhỏ của nàng, đem nàng lôi xuống nước.
Nàng uốn éo tránh thoát, mềm mại nói: “Hoàng thượng không muốn thiếp thân giúp ngài sát hương sao” Nói xong, thân thể mềm mại không xương của nàng xẹt qua lưng hoàng đế, đem hỗn hợp bột hoa đào, hoa lê, hồng liên cùng ngọc trai, thạch nhũ vụng trộm phủ lên người hắn. Mùi hương thoáng chốc dâng lên, khiến nàng cười khanh khách.
Bởi vì chưa được xoa đều, một nắm bột giữa xương bả vai cứ vậy chậm rãi trượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nang-tranh-thu-tinh-cam/1606462/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.