"Nương nương, phu nhân đang ở bên ngoài, người xem...." Phụng Tử vén sa trướng lên, kêu cung nhân bê trà súc miệng và khăn lau mặt tới, giọng điệu ôn nhu cẩn thận, sợ làm kinh động tới chủ tử. Tiết Bích Đào đã nhiều ngày mơ màng ngủ, khó có lúc tỉnh. Người bên ngoài tưởng nàng chưa khỏe, không dám gọi dậy. Kỳ thực là chính nàng cũng quên mất ngày tháng luôn rồi, lúc nào cũng làm ổ trong này, giường cao gối êm, nhân sâm hầu hạ. Dậy hay không dậy cũng chả khác nhau.
Nàng khẽ lên tiếng, nói:" Bảo phu nhân chờ một lát."
Cũng không thể nhếch nhác vậy gặp người được, còn phải rửa mặt. May là Phụng Tử an bài cẩn thận, không cần nàng quan tâm nhiều.
Qua một khắc, Ông Mẫn mặc y phục đúng phẩm cấp theo cung nhân đi vào nội thất. Bà trước hành đại lễ, miệng nói:" Thần Phụ Tiết Ông Mẫn khấu kiến nương nương, nương nương cát tường."
Tiết Bích Đào khoát tay bảo thôi. Do mới dậy, sắc mặt nàng hơi tái nhợt. Ông Mẫn sau khi được bản thưởng tọa tức khắc quan tâm nói:" Nương nương thân mình khỏe chưa?"
"Nương không cần quan tâm, con rất tốt." Nàng suy yếu trả lời, mặc dù lộ vẻ tươi cười, cũng không đủ để người ta tin tưởng.
Phụng Tử kinh ngạc nhìn chủ tử. Vừa rồi chủ tử cũng không yếu tới vậy nha. Tiết Bích Đào liếc mắt qua, nàng hiểu ý dẫn cung nhân lui ra, chỉ chừa lại hai mẹ con Tiết Bích Đào ngồi nói chuyện.
Ông Mẫn lúc tiến vào đã chú ý tới trang trí trong phòng. Bên cửa sổ là một chậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nang-tranh-thu-tinh-cam/1606450/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.