Hôm sau khi Tiết Bích Đào tỉnh dậy, sờ sờ giường cảm thấy lạnh lẽo, hiển nhiên là người bên cạnh đã đi từ lúc nào rồi.
Nàng giương giọng gọi:” Phụng Tử.”
Phụng Tử cúi đầu vào, chỉ hơi hơi giương mắt nhìn nàng, bởi vì quy củ trong cung không cho phép hạ nhân đối mặt với chủ tử. “Nô tỳ ở đây, chủ tử có gì phân phó?”
“Giờ nào rồi? Hoàng thượng đâu?”
“Hồi chủ tử, bây giờ là đã là giờ Tỵ. Hoàng thượng giờ Thìn đã rời khỏi. Trước khi đi có nói ngài hôm qua mệt muốn chết rồi, cho nên bảo chúng nô tỳ chớ đánh thức ngài. Chỗ của hoàng hậu nương nương cũng đã kêu Triệu công công đi thông báo qua, ngài không cần lo lắng.” Phụng Tử thoáng nhịn cười, vì chủ tử nhà mình được sủng ái mà vui vẻ.
“Dù sao bây giờ đi cũng không kịp, kệ đi.” Nàng lầu bầu. “Dù sao đùa giỡn với cấp trên luôn là đặc quyền của sủng phi, ta hiện giờ coi như đang trong ‘giai đoạn sủng phi’ đi.”
Bất quá cho dù hiện không ai vì vậy mà nắm lấy điểm yếu nàng, mà hoàng thượng lại tạm thời không động thủ, nhưng sớm hay muộn cũng có ngày sẽ đáp lại. Nàng vẫn là sớm an bài tốt đi.
“Ngươi đi bảo Mộ Vân gọi hết nhóm cung nhân lại tập trung ở đại sảnh đi, đợi ta rửa mặt xong sẽ nói chuyện.”
“Vâng, nô tỳ đi ngay.” Phụng Tử trước phân phó cung nhân đem chậu rửa mặt, nước muối để súc miệng, khăn lau cùng vài thứ khác đến, mới an tâm rời đi.
Đây vốn là việc của nàng, hiện giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nang-tranh-thu-tinh-cam/1606424/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.