Ngồi một bên nhìn Lâm Tiểu Thiên tắm rửa cho ngựa, Lôi Hạo Nhiên nhàm chán phe phẩy cái đuôi. Hơn mười ngày ở chung với y, đối với Lâm Tiểu Thiên, người gọi là “chủ nhân”, hắn chỉ có năm từ để hình dung – quả là một người tốt. Dù ai nhờ y giúp đỡ, y cũng không từ chối, hơn nữa lại hiểu biết nhiều về động vật như: gà, ngỗng cho đến gia súc, thậm chí là chó, mèo cũng mời y đến chữa trị. Cho dù y có nhiều việc đến đâu, có mệt mỏi bao nhiêu, y vẫn không từ chối, quan trọng là – y không cần thù lao.
Mỗi ngày cứ như thế trôi qua, thật sự rất nhàm chán. Nhớ lại trước kia, cưỡi ngựa đi khắp nơi tra xét sản nghiệp, hay ngồi cả ngày trong thư phòng xem sổ sách, những ngày như vậy bao giờ mới có thể trở về? Trần An Hòa, Trương Kiến Đào phụ trách đi tìm thuốc giải cũng không có tin tức gì. Nghĩ đến đây, Lôi Hạo Nhiên bất đắc dĩ thở dài.
Nhìn Tiểu Hắc đang nằm một bên, Lâm Tiểu Thiên nói “Tiểu Hắc, ta chưa từng gặp qua con mèo nào như ngươi vậy, không quậy phá, cho ngươi thứ gì cũng không mê, ta cảm thấy biểu hiện của ngươi so với bảo chủ càng đứng đắng, chững chạc” Vừa nói đến Lôi Hạo Nhiên, Lâm Tiểu Thiên liền ngừng tay, ngồi bên người nó, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông “Tuy rằng bình thường bảo chủ rất lãnh đạm, thờ ơ, nghiêm minh, nhưng ta biết hắn đối nhân xử thế tốt lắm, thấy hắn cấp phúc lợi cho hạ nhân thì sẽ biết, hơn nữa thưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-duyen-he-liet-o-long-ky-duyen/76124/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.