Edited by Yan ?
- ------------------------------------------------
Yan: nhiều khi tui không hiểu lắm mấy cái tựa chương của bà Đàm:))))
Lúc Kỷ Đào về đến nhà dì bảo mẫu đang nấu cơm, mẫu thân đang làm việc ở thư phòng, nghe tiếng mở cửa liền quay sang hỏi han cậu, "Đào Đào, hôm nay bụng có đau không?"
"Mẹ." Kỷ Đào gật gật đầu, để cặp xuống đi vào bếp pha một ly đường đỏ.
Nước đường đỏ là mẹ cậu muốn cậu uống, tuy không hiệu quả mấy nhưng được cái an ủi tâm lý. Thuốc giảm đau cũng đã uống qua, cũng không có quá nhiều tác dụng.
Hôm nay là ngày thứ tư cậu xin nghỉ rồi, nên tuần sau không thể quang minh chính đại mà chạy ra khỏi lớp nữa.
Tiết tự học buổi tối đối với cậu mà nói không có càng tốt, trong lớp hoàn toàn không có không khí học tập, như đám ruồi bẹp dí trên miếng dính ruồi, coi như chân không thể động đậy nhưng cánh thì vẫn dùng sức đập. Lòng cậu hết sức buồn bực, một chữ cũng học không vào, lại còn phải làm bộ dạng trầm mê học tập ở đó nữa.
Ăn cơm tối xong, Kỷ Đào ngồi vào bàn học làm bài tập vật lý. Cậu muốn được tiến cử (*),như vậy thì cậu sẽ có được một kỳ nghỉ extra gần 4 tháng mà một quyển sách cũng không cần đọc, một câu đề thi cũng không cần làm, không cần đến lớp, mỗi ngày ngủ đến mệt thì thôi. Đây là động lực đi học thứ 2 của cậu.
(*) Mấy bạn có nghiên cứu về apply học bổng du học chắc cũng biết cái này, nôm na nó là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037984/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.