Bây giờ đã nửa đêm, trung tâm vận chuyển hành khách to như vậy vẫn có người đến người đi như thường.Giữa dòng người đông đúc qua lại, dường như có một đôi mắt đầy thù hận nhìn chòng chọc sau lưng tôi.
Nhưng lần nào tôi quay lại cũng không phát hiện điều bất thường nào xung quanh.Giác quan thứ sáu của tôi rất chuẩn, sẽ không quá sai lệch.
Cộng thêm mấy chuyện Tào Vinh nói với tôi trước đó, tôi cảm thấy, mình thật sự có khả năng bị người khác nhắm đến.Trong ba ngày mà đã có ba trong bảy gián điệp của Tào Vinh mất mạng, đến giờ lão La kinh nghiệm đầy mình vẫn không rõ tăm tích.Liệu người chết tiếp theo có phải tôi không? Không biết được.
Với tình hình hiện tại, một thân một mình ở ngoài vô cùng nguy hiểm.
Việc khẩn cấp trước mắt là phải nhanh chóng quay về thành phố H, tìm hiểu xem cuối cùng ba ngày qua xảy ra chuyện gì, ba gián điệp kia chết thế nào.Tôi kéo vành nón xuống, bước chầm chậm đến phòng vé.Bây giờ là không giờ hai mươi phút, trong thời gian ngắn xe buýt từ thành phố T đến thành phố H, chỉ còn hai chuyến cuối cùng: một chuyến một giờ rưỡi, một chuyến khoảng hai giờ.Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng mua vé xe hai giờ.Sau khi lấy vé, tôi đến vị trí dễ thấy nhất trong khu vực nghỉ ngơi, nhắm mắt thư giãn.Cảm giác bị người khác giám sát vẫn như hình với bóng, xung quanh người qua người lại đông đúc, dưới hoàn cảnh thế này, muốn xác định vị trí kẻ theo dõi rất khó.Nếu đối phương biết rõ hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-an-phan-thay/3966275/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.