Nụ cười trên gương mặt của Châu Đức Thiện khiến tôi vô cùng thấp thỏm không yên.
Dù mọi chuyện đã được bố trí tốt nhưng tôi lo không biết liệu người phụ nữ đó xuất hiện là có chuyện xấu xảy ra hay không, chưa kể trên tay cô ta còn có súng.Hoa văn của giáo hội Đường Quang Minh xuất hiện trong phòng khách sạn.
Điều này chứng tỏ tên đó đã sớm chọn Triệu Tố làm mục tiêu từ lâu.
Khi Châu Đức Thiện nói xong, không bao lâu sau, đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến từ phòng bên ngoài của hành lang phía trên."Cộp cộp!"Tiếng bước chân nặng nề qua lại truyền đến từ hành lang như hồi chuông tử thần.
Đã gần nửa đêm, còn ai đến khách sạn cũ kỹ này chứ?Tôi không chút do dự đánh Châu Đức Thiện ngất đi rồi nhanh chóng lao ra ngoài.Tuy nhiên, hành lang rộng lớn không có một bóng người, tiếng bước chân trước đó đột nhiên biến mất.
Ngay khi tôi còn đang phân vân không biết liệu mình nghe nhầm không thì đột nhiên thấy cửa phòng của Triệu Tố khẽ mở ra.Lẽ nào có ai đó lẻn vào phòng của cô ấy trong khi tôi đang giằng co với Châu Đức Thiện?“Triệu Tố!” Dưới tình huống khẩn cấp, tôi hô to một tiếng nhưng không nhận được tiếng đáp lại.Trong căn phòng tối om, tôi không nhìn thấy Triệu Tố.
Chăn trên giường lộn xộn, trong chăn vẫn còn hơi ấm, điều này có nghĩa là Triệu Tố mới rời đi.Tôi nghĩ đến tiếng bước chân từ hành lang trước đó, bây giờ có vẻ như tôi đã không nghe nhầm âm thanh đó.
Khi tôi đang tranh chấp với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-an-phan-thay/3966271/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.