Cảnh tượng trong mật thất khiến tôi khiếp sợ cực độ.
Không ngờ đối phương đã sắp đặt mọi thứ từ trước, đối tượng giết hại tiếp theo của bọn chúng chính là Triệu Tố.Dường như Lưu Duyệt đã biết được điều này cho nên mới gửi gắm Triệu Tố cho tôi trước khi chết.Tôi đang chuẩn bị ra ngoài thông báo cho Sở Mộng Hàn lại phát hiện ván cửa mật thất đã bị người ta đóng chặt.Là ai làm? Áo blouse trắng và hòa thượng mặt thẹo ư?Không phải, không thể là ai người họ được.
Sau khi phát hiện ra tôi, hai người họ đã chạy trốn khỏi chùa Tĩnh An từ lâu rồi.
Nếu bọn họ chỉ muốn đặt một cái bẫy để dụ tôi vào nhà, tội gì phải đốt album ảnh.Bọn họ bất chấp nguy hiểm trộm quyển album kia ra từ nhà cũ của họ Chu, nhất định nó có ý nghĩa đặc biệt nào đó với hai người họ.Ngoài tôi ra còn có những người khác đang theo dõi căn nhà trúc này.
Sau khi thấy tôi phát hiện ra mật thất, người đó lập tức đến đây chặn kín lối ra.Mật thất này chỉ có một cửa ra.
Một khi lối ra duy nhất bị bịt chặt sẽ không còn cách nào rời khỏi nơi này.Tôi nghiến răng, dùng miệng cắn đèn pin, dồn hết sức đánh vào tấm ván gỗ trước mặt.Ván gỗ ở ngay trên đỉnh đầu, tôi rất khó dùng lực, sau khi đấm vài cái thì tấm ván gỗ kia vẫn chẳng hề nhúc nhích.Bên ngoài hầm lại có tiếng bước chân truyền đến, kèm theo tiếng kéo vật nặng di chuyển.
Lúc này tôi mới nhận ra, kẻ bên ngoài muốn dùng bàn cờ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-an-phan-thay/3966258/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.