"Chuyện gì đã xảy ra thế?"Đột nhiên bóng tối bao trùm khiến tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều không khỏi lo lắng."Chắc là cầu chì bên ngoài bị cháy rồi.
Trong khoảng thời gian này, hiệu điện thế bên trong phòng giải phẫu luôn không ổn định." Bác sĩ pháp y già nói xong, lục lọi ra một cây đèn pin: "Tôi và Tiểu Vương đi xem thử tình hình bên ngoài ra sao.
Hai người cứ ở lại đây và đừng di chuyển."Sau khi hai bác sĩ pháp y rời đi, trong phòng giải phẫu tối tăm chỉ còn lại tôi và Sở Mộng Hàn.Xuyên qua cửa sổ, tôi phát hiện tất cả đèn khắp toàn bộ trung tâm pháp y đều tắt rồi, kể cả nhà tang lễ ở bên cạnh cũng đang chìm trong bóng tối.Nếu chỉ có cầu chì trong phòng giải phẫu bị cháy thì mọi chuyện sẽ không đến nỗi như vậy.Một cảm giác không lành dâng lên từ tận đáy lòng tôi."Có gì đó không đúng!""Anh cũng nghe thấy à?"Giọng nói của Sở Mộng Hàn truyền tới từ bên cạnh, cô đang đứng bên cạnh tôi.
Vì trời tối nên hai chúng tôi không thể nhìn thấy nhau.Cô cũng nghe thấy tiếng chuông.Chuông được buộc vào cổ chân của xác chết, lúc ấy ở trong phòng chỉ có bốn người chúng tôi.
Để làm cho tiếng chuông vang lên thì chỉ có một khả năng mà thôi.Vừa cúp điện không bao lâu thì thi thể bị di chuyển rồi."Chuông reo, chuông reo!"Lại có thêm hai tiếng chuông dồn dập vang lên từ đằng sau.
Vào lúc đó, tôi cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình như đông cứng lại.Tiếng chuông vang lên theo tiết tấu, cứ năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-an-phan-thay/3966236/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.