“Tăng liền hai tiểu giai trong thời gian ngắn. Có lẽ trong thời gian tới cần áp xúc lại, không thể vội vàng tiến giai nữa”. Kinh Thiên lẩm nhẩm tự nhủ.
Tu vi luyện thể của Kinh Thiên hiện đang đạt đến cấp một viên mãn chỉ cần thêm điều kiện thuận lợi là có thể tiến lên cấp hai, nhưng tu vi linh lực thì lại chỉ đạt đến Nhân Vương cảnh bát giai. Sự chênh lệch về tu vi luyện thể và linh lực là vấn đề đau đầu của Kinh Thiên. Bản thân anh không hiểu chi tiết và lý giải rõ ràng, anh cũng cảm nhận được nếu tu vi của cả hai phương thức cứ chạy lệnh nhau như vậy thì cũng không phải là điều tốt. Nhưng nếu đẩy nhanh quá trình tu luyện linh lực dùng đan dược và những yếu tố bên ngoài tác động vào làm cho căn cơ không ổn định thì đó cũng không phải là cách tối ưu, thậm chí để lại nhiều họa ngầm.
“Thôi kệ đi, từ từ rồi tính”. Kinh Thiên suy nghĩ một lát, tặc lưỡi bỏ qua. Bởi hiện tại kiến thức, hiểu biết của anh chưa thể lý giải được hết, đặc biệt tài nguyên tu luyện của anh cũng thiếu hụt khắp nơi nên có biết thì cũng chưa chắc thực hiện được. Nên giải pháp tốt nhất là cứ để đó, lạc quan lên rồi sau đâu sẽ vào đấy.
Bước ra khỏi gian phòng nhìn Tiểu Bạch đang nằm phơi nắng hưởng thụ giữa sân trang viên Kinh Thiên lên tiếng nói:
“Tiểu Bạch, ta đi ra ngoài ngươi ở nhà phơi nắng hay đi theo?”
Kinh Thiên lên tiếng hỏi vì nếu Tiểu Bạch đi theo thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-thien/945077/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.