"A, từ xa thì đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn rồi. Không nghĩ ngươi có lâu như vậy thời gian không làm liền cũng không có không còn nhớ cách làm nha!"
Khi thấy Tiểu Bạch cùng Vương Dĩ Cơ từ từ đi tới, trên tay còn mang theo nhiều lắm các loại thức ăn, mũi của nàng ngửi thấy hương vị cay thơm của nước dùng lẩu liền âm thầm nuốt nước bọt, khó tránh khỏi mỉa mai nói một lời.
"Tới, ngồi xuống đi, chén đũa có đủ rồi. Vừa vặn Tiểu Bạch trở về, ta còn đem ra một bình Phú La Hương, các ngươi đêm nay có thể tận hứng rồi!" Huyên Hinh vén rèm đi vào, trong tay còn ôm một bình rượu lớn, tiểu nhị phía sau nàng mang theo chén đũa để lên bàn sau đó cũng tự biết rời đi.
"Huyên Hinh tỷ còn khách sáo như vậy, chúng ta đã quen thuộc đến mức quỷ hồn đến đây còn nhìn cũng không nhìn chúng ta một lần. Ta sẽ không khách sáo đâu, rượu ngon như vậy, chỉ kẻ điên mới không uống nhiều một chút!" Tiểu Du hào sảng cười lớn tiếng, nàng mong chờ bình rượu này từ lâu, phải biết rằng Huyên Hinh sẽ không dễ dàng để người khác uống được rượu của nàng, còn là Phú La Hương, rượu tốt nhất rồi!
Tiểu Bạch đem nồi nước dùng đặt lên bếp lửa nhỏ trên bàn, mở nắp nồi, cho vào một ít cải trắng cùng cam thảo, hương thơm càng lúc càng nồng, thơm khắp cả gian phòng.
Tiểu Du ý định kéo ghế ngồi xuống, nhưng là vừa mới làm được một nửa liền dưới chân bị Tiểu Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-hong-vu/1908608/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.