*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vệt bóng bị ánh nến kéo dài, bên trong phòng mơ màng.
“Cách cách, cách cách, ba ba ba!”
Hàn Kính ngồi ở trước bàn, bàn tính hạt châu bị đẩy đến cách cách vang vọng, ngón tay lướt nhẹ, thành thạo lưu loát.
Lật trang sổ sách, ánh mắt băn khoăn, cấp tốc kiểm tra các khoản, mục, bút đi như bay.
Đột nhiên một đôi tay từ phía sau siết lấy bờ vai của hắn, Hàn Kính kinh ngạc nhảy lên một cái, cổ tay run lên, chữ trên giấy bị sai lệch mất một nét bút.
Mạnh mẽ quay đầu lại, là Hoàng đế đang cười híp hai con mắt, sâu thẳm mà nhìn hắn. Hàn Kính thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn buông lỏng, liền bất thình lình cứng ngắc cả người: “Hoàng, Hoàng thượng… Ngươi làm sao…”
Hàn Kính nhanh chóng nhìn quanh hai bên, nhìn thấy cửa sổ chẳng biết đã bị mở ra từ lúc nào, kinh ngạc cùng nghi hoặc. Nơi này là phủ thị lang, không phải là hoàng cung.
Vừa muốn đứng dậy liền bị Hoàng đế lôi trở lại, bên tai là khí tức ấm áp của Hoàng đế: “Xuỵt —— đừng để lộ ra. Trẫm chính là phải lặng lẽ trèo tường mới chuồn ra đây được đấy.”
Hàn Kính âm thầm hít một hơi lãnh khí, khẽ ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoàng đế: “Nếu như bị ngã thì làm sao bây giờ?”
Hoàng đế xoa nắn mặt của hắn, trêu tức: “Nếu như ta ngã, ngươi sẽ đau lòng sao?”
Hàn Kính nghiêm túc trả lời: “Ta sẽ lo lắng.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-hoa-duyen/130205/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.