Nó chỉ cách tôi khoảng vài mét, khắp cơ thể tôi lạnh toát, mồ hôi ướt hết cả áo, nó đã đến rất gần tôi rồi, tôi có thể thấy được tóc đen dài của nó rủ xuống sàn cùng với những giọt máu nhiễu xuống.
Tôi đã quên mất một điều rằng, con quỷ này chỉ có thể bò không thể đứng, nên khi cúi xuống gầm bàn, hai mắt tôi thấy được cả cơ thể của nó, nó đang bò qua cái bàn mà tôi đang trốn.
"Mau đi đi." tôi cầu nguyện, mắt nhắm lại, hai tay bịt miệng mình lại, không dám thở mạnh
Tôi cố gắng kiềm chế không được hét lên, cả người tôi run rẩy, chỉ cầu khẩn ông trời rằng đừng cho nó nghe thấy tôi.
Nó bò từ từ qua bàn giáo viên, tôi từ từ mở mắt, tay tôi chạm vào cái ghế trước mặt, nếu mà nó nghe thấy tôi thì tôi sẽ đẩy ghế vào người nó.
Tôi cúi người xuống và chờ đợi, chờ đợi cho con quỷ bò qua nơi này. Sau mười mấy phút con quỷ lại bò ra cửa chính, có lẽ tôi đã thoát được một kiếp nạn.
Tôi từ từ chòm người ra khỏi gầm bàn, lấy đèn pin, mở đèn lên, nhặt từng tờ giấy rơi xuống đất. Tôi để chúng lên bàn bắt đầu đọc tiếp.
Tôi dám đi ra ngoài hành lang vì sợ rằng con quỷ lại đuổi theo tôi, nhưng cứ ở nơi này mãi cũng không được, tôi biết rằng tầng một và tầng ba có thể đã an toàn.
Nhưng tầng một và tầng ba tôi đã tìm khắp nơi rồi vẫn không thấy xác chết mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-doanh-nha-ma/2950642/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.