Mặc dù tôi đã giết người nhưng tôi không hoảng loạn chút nào mà thay vào đó lại càng hưng phấn hơn.
"Tôi" lao nhanh xuống tầng 2 trên tay vẫn còn cầm quả tim máu của Ninh.
Không gian bên ngoài rất tối, không một ánh đèn nhưng kỳ lạ rằng thị lực của "tôi" lại thấy rất tốt.
Khi xuống tầng 2, "tôi" tìm kiếm khắp phòng với một niềm khao khát giết chết con mồi như một lão thợ săn đang trong cuộc đi săn của mình. Đây không phải là săn động vật, mà là săn người, săn một con người vẫn còn sống.
"Tôi" bước vô nhà vệ sinh nữ ở kế phòng 11D1. "Tôi" dùng tay phá cửa từng phòng còn tay kia vẫn cầm quả tim máu.
"Cạch.. cạch.." Tiếng móng tay đen dài va chạm vào cánh cửa. "Tôi" đã phá hủy bảy cánh cửa nhà vệ sinh nhưng không tìm được con mồi nào.
Đến cánh cửa cuối cùng. "Tôi" định giơ tay lên phá cửa thì bỗng nhiên có tiếng vặn cửa. Một hình bóng lao nhanh ra ngoài.
"Chẳng lẽ cô ta không thấy được tôi?" Mặc dù "tôi" đã đứng trước mặt cô ta nhưng cô ta đi ngang qua "tôi" mà không hoảng hốt khi "tôi" đứng ở đây.
"Tôi" liếc nhìn thì thấy được khuôn mặt của cô gái ấy, người ấy là Dĩnh. Cô ta trốn trong nhà vệ sinh nữ.
Tôi cũng đoán được kết cục của cô gái này. "Tôi" lao đến nắm tay phải của cô ta, vặn xuống.
"Cộp.. cộp.. cộp.. aaaaaaa.." Âm thanh của tiếng xương đứt gãy cùng với tiếng la hét của Dĩnh tạo nên thứ âm thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-doanh-nha-ma/2950630/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.