Buổi sáng với ánh bình minh đẹp đẽ, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Nhìn về phía khung cửa sổ đã bị mở rèm từ hôm qua.
Tôi dùng ánh bình minh làm phương án dự phòng để cơ thể thức dậy, vì nếu chuông báo thức reo mà tôi vẫn còn ngủ thì vẫn còn ánh bình minh đỏ rực lúc sáng sớm.
Tôi học được điều này lúc mình còn ở nhà trọ. Ngủ quên là một nỗi lo sợ khi đi học nên Cẩm Anh đã dạy tôi chiêu này.
Tôi đi đánh răng, rửa mặt, tắm rửa sạch sẽ rồi chải chuốt mái tóc ẩm ướt của mình. Sau khi đợi tóc khô một chút thì tôi nghe thấy âm thanh ồn ào ở dưới.
Tôi mới nhìn qua cửa sổ, ngó xuống dưới sân. Vì ở tầng ba nên tầm nhìn cũng rộng hơn. Một bóng dáng nào đó đang đứng trước nhà ma của tôi.
Tôi đoán có lẽ đây chính là du khách sau bao ngày tôi chờ đợi. Thế là tôi tranh thủ trang điểm rồi thay cho mình bộ y phục đã mua từ trước.
Mới đầu thì tôi chẳng rành về mấy vụ trang điểm này lắm nhưng Cẩm Anh là một người có tính thẩm mỹ và biết làm đẹp nên đã dạy tôi trang điểm mỗi khi đi đâu chơi.
Kỹ thuật trang điểm của tôi cũng không đẹp bằng nó, nhưng nhờ khuôn mặt xinh đẹp mà cha mẹ đã cho nên đôi khi tôi để mặt mộc cũng chẳng xấu đến mấy. Chỉ là lúc này trang điểm để tạo ấn tượng cho du khách một chút.
Sau khi trang điểm xong thì thay bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-doanh-nha-ma/2950617/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.