*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
La Văn không thích để cô đến Viễn Đông, cảm thấy quốc gia đang trong thời loạn thế, thảm họa chiến tranh đảng ngục đầy rẫy, không có được mấy nơi sống tốt. Huống hồ Hương Cảng còn là thuộc địa, tất cả đều đặt lợi ích của người da trắng lên hàng đầu, nếu xảy ra chuyện gì thì cũng không nhận được công bằng.
Hoài Chân nói, “Con là sinh viên, đi cùng giáo sư.”
A Phúc nói, “Đúng thế, là quốc gia nhà mình, có công bằng gì mà không thể lấy được?”
La Văn cười, “Ông chưa nghe nói hả? Người trên tô giới và thuộc địa chia thành chín loại, người Anh Pháp Đức Mỹ loại một, người Nhật loại hai, người Nga loại ba, quan liêu Trung Quốc loại bốn, ở Thượng Hải thì người Thượng Hải loại năm còn người Quảng Đông loại sáu, ở Quảng Đông thì người Quảng Đông loại năm người Thượng Hải loại sáu, người Hoa ở thuộc địa là loại bảy, loại tám là người Chiết Giang An Huy, loại chín là người ở vùng khác.”
A Phúc nói, “Em gái là người Mỹ.”
La Văn chế giễu, “Nước Mỹ có lợi hại tới mấy thì người trên đường cũng chia ra ba sáu chín loại.”
Hoài Chân nói tiếp, “Dì Quý cứ yên tâm… Nếu không, người vùng khác đã không thể sống được ở Trung Quốc rồi, nếu xảy ra chuyện gì thì vẫn có thể dựa vào luật pháp Mỹ che chở.”
Dù cô có trấn an La Văn như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-son-ho-diep/2033170/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.