Quận Cam, một buổi chiều yên ả.
Chiếc Cadillac đen bóng loáng từ từ dừng lại trước cổng một căn biệt thự hai tầng có khu vườn nhỏ xinh xắn. Tài xế bước xuống, mở cửa xe.
Một người đàn ông cao gầy, mái tóc vàng óng, chỉnh tề trong bộ vest caro sắc sảo, tay xách cặp công văn, bước ra. Anh ta đeo kính, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt như đang đánh giá cảnh vật xung quanh.
Không gian lặng như tờ. Trên vỉa hè đối diện, một nhóm người đang chậm rãi tiến tới. Đi đầu là một bà lão da trắng chống gậy, thong dong dạo bước. Bên cạnh là một bé gái chừng ba, bốn tuổi, gương mặt mang nét Á Đông. Cô bé nắm chặt dây xích dắt theo một con chó lớn, vừa đi vừa nhảy chân sáo, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc ngân vang trong không khí.
Đi sau họ là một người đàn ông trung niên, cũng mang dáng dấp châu Á. Có vẻ là người giúp việc, ông lặng lẽ theo sau, ánh mắt luôn dõi theo bé gái và bà lão.
Người đàn ông mặc vest tiến lại gần, khẽ cúi người chào hỏi:
“Xin lỗi đã làm phiền. Cho hỏi, đây có phải là số 26 phố York không?”
Vừa nói, anh ta vừa chỉ vào căn biệt thự phía trước – ngôi nhà hai tầng được bao quanh bởi vườn cây xanh mát.
Bà O’Connor gật đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: “Đúng vậy, thưa ông.”
Bé gái lập tức reo lên, giọng hồ hởi: “Đó là nhà cháu đấy!”
Cô bé vừa dứt lời thì khựng lại, hai tay chắp sau lưng, nghiêng đầu tinh nghịch, đôi mắt sáng lấp lánh tò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238371/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.