Buổi sáng, Tiêu Mộng Hồng có hai tiết dạy. Cô cố gắng kiềm chế tâm trạng rối bời, gượng dậy tinh thần để hoàn thành buổi học. Buổi chiều khi vừa trở về, San Hô đã báo rằng trưa nay bên Tiêu gia có người tới, nói sức khỏe của bà Tiêu không ổn, dặn cô đến xem tình hình.
Từ khi về nước, Tiêu Mộng Hồng vẫn cách vài hôm lại qua Tiêu gia một lần. Bà Tiêu bị bệnh đã lâu, lúc tỉnh lúc mê. Cuối tuần trước khi Tiêu Mộng Hồng đến thăm, tinh thần bà còn khá tốt, thậm chí có thể ngồi dậy, còn để cô dìu đi dạo quanh sân một vòng. Khi ấy cô cũng thấy yên tâm hơn phần nào. Không ngờ chỉ mấy hôm sau đã nhận được tin này, cô lập tức mời bác sĩ quen biết cùng đi tới Tiêu gia.
Tiêu Thành Lân không có nhà, Kim Ngọc Phượng đứng ngoài phòng ngủ của bà Tiêu, giọng điệu có phần chua chát: “Hôm trước em vừa đi, hôm sau mẹ đã không dậy nổi nữa.”
Rồi quay sang nhìn bác sĩ mà Tiêu Mộng Hồng dẫn đến, nói tiếp:
“Chị cũng đã mời bác sĩ rồi. Nhưng thấy mẹ càng lúc càng yếu, nghĩ vẫn nên báo cho em biết một tiếng, lỡ có chuyện gì, khỏi bị em trách móc.”
Từ sau khi xảy ra chuyện với Diệp Thuấn Chất, rồi gần đây hắn ta lại bị điều ra Thiên Tân, Kim Ngọc Phượng trong lòng đã hoàn toàn dập tắt hy vọng ghép đôi Mộng Hồng với nhị công tử nhà họ Diệp. Dù thất vọng tột độ, chị ta cũng hiểu rõ rằng cô em gái này không phải quả hồng mềm có thể dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238364/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.