Lần này Cố phu nhân đến, rõ ràng không muốn phô trương. Trên người bà không có áo lông hay trang sức quý giá, nhưng từng cử chỉ, dáng điệu của của bà đều toát lên vẻ sang trọng và quyền quý không lẫn vào đâu được của một người sinh ra trong nhung lụa. Khi bà vừa tìm đến, đứng ngay ngoài cửa hỏi thăm chỗ ở của Tiêu Mộng Hồng, Đổng phu nhân vốn đang ở trong nhà cũng bất giác trở nên cung kính, vội vã ra gọi giúp.
Vợ chồng Đổng tiên sinh vừa mới tìm được một nơi ở rộng rãi hơn, đang chuẩn bị chuyển nhà, nên trước cửa bày bừa khá nhiều đồ đạc. Đổng phu nhân vừa đuổi hai đứa trẻ cứ tò mò đứng nhìn Cố phu nhân, vừa cười nói:
“Thật ngại quá, nhà cửa hơi lộn xộn, ngay cả chỗ đứng đàng hoàng cũng chưa dọn được.”
Cố phu nhân nhìn một vòng xung quanh, hỏi:
“Tiêu tiểu thư vẫn thường ở chỗ này sao?”
“Dạ đúng, thưa phu nhân. Từ khi cô ấy về nước đến giờ vẫn ở đây. Cô ấy hiền lành, dễ gần, mọi người trong xóm đều quý. À… mà không biết bà xưng hô thế nào ạ?”
Cố phu nhân nhẹ nhàng ho một tiếng, quay mặt sang hướng khác, không trả lời. Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra. Đổng phu nhân lập tức cười nói:
“Tiêu tiểu thư, vị phu nhân này nói muốn gặp cô.”
Tiêu Mộng Hồng thoáng sững người, chưa kịp phản ứng thì Cố phu nhân đã lên tiếng:
“Ta có thể vào trong nói với cô vài lời được chứ?”
Tiêu Mộng Hồng lúc này mới định thần lại, khẽ nghiêng người tránh sang một bên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238355/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.