Sáng sớm ngày hôm sau, bác sĩ Hồ lại một lần nữa đến để thay thuốc mới cho Tiêu Mộng Hồng. Sau khi thay thuốc xong, bác sĩ rời đi, Cố Trường Quân liền bước vào phòng.
Tiêu Mộng Hồng gần như thức trắng cả đêm. Sau khi thuốc tê hết tác dụng, lòng bàn tay bị thương cứ âm ỉ đau nhức từng cơn. Gương mặt cô giờ tái nhợt, hơi sưng phù, trông cứ như người vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Anh trông cũng chẳng khá hơn là bao, trong mắt vằn lên những tia máu đỏ, giọng nói khàn khàn như nghẹn lại nơi cổ họng.
Anh đưa cho Tiêu Mộng Hồng một tờ giấy thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn tên mình, thậm chí còn lăn tay vào đó. Trên giấy, khoản trợ cấp ly hôn dành cho cô được anh để trống, bảo cô tự viết vào con số mình muốn. Tiêu Mộng Hồng ngồi xuống bàn làm việc trong phòng anh, cầm cây bút cắm trong ống bút, viết vào mục trợ cấp ly hôn một con số. Sau đó, cô ký tên "Tiêu Đức Âm" dưới phần tên của mình, rồi lấy hộp mực có sẵn trên bàn, nghiêm túc ấn ngón tay cái vào giấy.
Cố Trường Quân nhìn cô, chậm rãi nói:
“Sau khi về, em tự tìm hai người sẵn sàng làm chứng rồi ký tên vào. Như vậy thì quan hệ hôn nhân của chúng ta xem như chấm dứt. Bản này em cứ giữ, tôi không cần. Muốn công khai đăng báo hay không thì tùy em quyết định, tôi không có ý kiến gì cả.”
Cố Trường Quân nói như vậy là bởi căn cứ theo luật dân sự hiện hành, khi hai bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238303/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.