“Không phải chỉ vì bài báo chiều nay.” Tiêu Mộng Hồng nhìn anh. So với sự gay gắt của anh, giọng cô lại vô cùng bình tĩnh, không hề mang chút giận dữ nào như lúc trên đường về.
“Tôi chỉ cảm thấy, mọi chuyện bây giờ đã không còn giống như những gì tôi nghĩ lúc ban đầu nữa. Ban đầu tôi trở về nhà họ Cố là với tâm thế chuộc lỗi. Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi, phản bội chồng là vết nhơ cả đời tôi không thể xóa được. Chỉ cần tôi còn ở lại nhà họ Cố, thì sự hiện diện của tôi sẽ mãi nhắc nhở người nhà anh rằng, tôi từng khiến gia đình anh phải chịu nhục nhã.”
Cố Trường Quân dập điếu xì gà vừa châm lên trên bậu cửa sổ, tiện tay đặt sang một bên. Vai anh khẽ giật, như thể muốn bước về phía cô.
“Xin anh hãy nghe tôi nói.” Tiêu Mộng Hồng vội lên tiếng. “Tôi không trách mẹ anh hay chị ba, nhất là mẹ anh. Đặt mình vào vị trí của bà, thật lòng mà nói, tôi thấy bà đã quá nhẫn nhịn với một người con dâu như tôi rồi. Nếu tôi biết suy nghĩ hơn một chút, thật sự muốn vì nhà họ Cố, thì tôi lẽ ra nên nghe lời bà – không làm gì cả, chỉ yên phận ở nhà làm một thiếu phu nhân là đủ. Nhưng xin lỗi, Cố Trường Quân, thật ra tôi là một người rất ích kỷ. Tôi nghĩ nhiều cho bản thân mình hơn. Và bởi vì tôi đang sống đúng với những điều tôi tin, nên tôi không thể hứa rằng sau này sẽ không có lần nào phải ‘bước ra ngoài’ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238296/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.