Vài ngày sau, Cố Trường Quân rời Bắc Bình, đến chi nhánh Hàng Giáo mới thành lập ở phương Nam để tham dự lễ khai giảng, nói là khoảng hơn một tuần sau sẽ quay về.
Việc anh rời đi chẳng ảnh hưởng gì đến Tiêu Mộng Hồng — nói vậy thì không hoàn toàn đúng, phải nói là có ảnh hưởng, mà ảnh hưởng đó chính là từ lúc anh đi, cô cảm thấy mình nhẹ nhõm hẳn. Ít nhất vào ban đêm, cả căn phòng và chiếc giường đó đều là không gian riêng của cô, không còn phải dè dặt sợ rằng lỡ một chút sơ suất sẽ chạm vào cái gọi là “vùng cấm” của Cố Trường Quân nữa.
Nếu được nói thẳng, thì cô thật lòng mong anh có thể ở ngoài càng lâu càng tốt.
Cuối tuần, trong bữa cơm tại nhà chính Cố gia – nơi lúc nào cũng có người ra vào – một hồi chuông điện thoại vang lên từ phòng khách. Người làm đi đến mời Tiêu Mộng Hồng, nói có điện thoại tìm cô.
Cô đứng dậy ra ngoài nghe máy. Lúc quay lại ngồi xuống, cô nói:
“Ba, mẹ, vừa rồi là cuộc gọi từ bộ phận học vụ của Đại học Kinh Hoa. Họ nói bản thiết kế của con đã vượt qua vòng sơ tuyển. Cùng được chọn còn có bản thiết kế của vị kiến trúc sư người Anh – ông Duncan. Bộ phận học vụ nói, hiện tại trong hội đồng giám khảo, hai phương án này đang nhận được số phiếu ngang bằng nhau, không bên nào chiếm ưu thế tuyệt đối. Vì vậy, họ quyết định mời cả con và ông Duncan đến thuyết trình về thiết kế của mình vào tuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238288/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.