Tiêu Mộng Hồng nhìn chằm chằm khẩu súng lục vừa bị anh đập mạnh xuống bàn. Nòng súng đen ngòm, lạnh lẽo, đang chĩa thẳng về phía cô.
Trong lòng cô rất rõ, câu nói cuối cùng vừa rồi của Cố Trường Quân, không phải là lời dọa dẫm. Mà đó chính là suy nghĩ thật sự của anh lúc này.
Anh đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.
Có lẽ với Cố gia bây giờ, giữ lại một người con dâu cứng đầu chẳng chịu quay đầu như cô, chưa biết lúc nào lại gây ra thêm rắc rối, chi bằng để cô chết quách đi còn hơn. Tuy cái chết của cô chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ, nhưng Cố gia có thừa khả năng xoay chuyển tình thế, tìm ra cái cớ để giải thích hợp lý với dư luận. Tiêu gia cũng chẳng dám làm lớn chuyện, thậm chí còn có thể phối hợp để che giấu sự thật. Đợi sóng yên biển lặng, chuyện này sẽ nhanh chóng rơi vào im lặng.
Chết... là Tiêu Đức Âm.
Còn Cố gia thì chẳng mất gì, ngược lại còn giải quyết được một mối phiền phức.
…
Tiêu Mộng Hồng khẽ thở ra, chậm rãi ngồi thẳng dậy, giơ tay nhẹ nhàng đẩy khẩu súng về phía anh.
“Tôi không muốn chết.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói rõ ràng và bình tĩnh.
Cố Trường Quân nhìn chằm chằm cô.
“Không những tôi không muốn chết, mà giờ tôi còn muốn sống thật tốt.” Cô tiếp tục, “Cố Trường Quân, tôi vẫn muốn ly hôn, ý định đó chưa từng thay đổi. Nhưng vừa rồi tôi đã hiểu, bây giờ không phải là lúc thích hợp để nói đến chuyện đó.”
“Anh yên tâm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-phan-my-nhan-bong-lai-khach/5238273/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.