Tiếng tích tắc từ đồng hồ như những nhát búa gõ mạnh vào óc Ngân nhức nhối, cô ôm chặt đứa con trai bé bỏng nằm co người lại trên giường, lòng như có ngàn vạn con kiến nhỏ cùng gặm cắn, cứ rấm rứt khó chịu vô cùng.
Đã bao giờ chồng Ngân về muộn thế này đâu. Từ ngày Ngân và Bảo lấy nhau đến giờ cũng đã gần bốn năm, suốt bốn năm ấy chưa một lần anh về nhà sau tám giờ tối, cũng chẳng khi nào Ngân không gọi được cho anh lâu đến thế. Bao giờ cũng vậy, ngay khi thấy cuộc gọi nhỡ của cô anh sẽ gọi lại ngay, không muốn cô phải chờ đợi rồi nghĩ ngợi lung tung. Thế mà lúc này, kim đồng hồ treo tường đã điểm quá một giờ sáng, ngày mới cũng đã sang, cô gọi cho anh hơn hai chục cuộc điện thoại mà anh vẫn ở nơi nào, như chẳng cần biết ở nhà hai mẹ con cô ruột gan lửa đốt ôm nhau chờ đợi anh.
– Con Ngân, mày không đi tìm chồng mày về đi à?
Âm giọng phụ nữ the thé mà Ngân lúc nào cũng nổi da gà khi nghe tiếng vừa vang lên ngoài cửa phòng, cô cố gắng trấn tĩnh để đáp lại mẹ chồng:
– Con biết tìm anh ấy ở đâu hả mẹ? Cu Mầm cũng chẳng cho con đi đâu được…
Bà Dư nghe Ngân giải thích, dường như cơn giận lúc nào cũng bị bà dồn nén lúc này được cớ mà phát hỏa, bà lập tức mở cửa phòng vợ chồng cô, xông thẳng đến chiếc giường nơi cô nằm, chỉ tay vào mặt cô mà rít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-ngan-ben-them/3387459/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.