Ta chậm rãi tiến lại gần Người, không đáp lời nào. Ta ngồi xuống bên giường, run rẩy đưa tay quơ quơ trước mắt Người. Không hề có phản ứng. Khoảnh khắc ấy, ta rốt cuộc không kìm được mà bật khóc nức nở.
Nghe thấy tiếng khóc, nương nương lập tức hiểu rõ người trước mặt là ai. Người đưa ngón tay lần mò trên khuôn mặt ta: "Mãn Nô Nhi, sao lại khóc nữa rồi?"
Ta khóc đến nấc nghẹn: "Mẫu hậu, chẳng phải Người nói Người chỉ bị phong hàn nhẹ thôi sao? Nhưng vì sao đôi mắt... vì sao lại không nhìn thấy gì nữa rồi?"
Nương nương sờ mặt ta, khẽ dỗ dành: "Không sao đâu, Mẫu hậu rồi sẽ... rồi sẽ khỏi thôi."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Thật ra, từ rất lâu về trước, mắt của nương nương đã không còn tốt nữa. Khi đó Người dỗ ta rằng, con người ta tuổi tác đã cao thì đều sẽ như vậy, là chuyện thường tình. Nhưng Người lại không nói với ta rằng, sẽ có một ngày Người hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Năm Tiên Đế băng hà, Lý Yến Hòa mới mười tuổi, phần lớn thời gian đều là nương nương thức thâu đêm suốt sáng bên ngọn đèn dầu để phê chuẩn tấu sớ. Ta nghĩ đôi mắt Người đã hỏng từ lúc đó. Cộng thêm việc năm xưa nương nương sinh nở khi còn trẻ đã tổn hại đến căn cơ, những năm qua bệnh tật lớn nhỏ luôn đeo bám không ngừng.
Ngày Xuân gió lớn, Người thường xuyên đau đầu; mùa Đông lạnh giá, đôi đầu gối đôi khi tê dại, lúc lại đau nhức khôn nguôi. Thế nhưng mỗi lần như vậy, nương nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219594/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.