Ngoại tổ phụ nghe thấy vậy thì nhịn không được cười: "Thôi, đừng có dẻo miệng nữa, mau đọc sách đi."
Ta hừ một tiếng, lại cầm sách lên, bắt chước dáng vẻ của ngoại tổ phụ mà lắc lư cái đầu đọc vang.
Cứ thế, ta đọc từ: "Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn..." cho đến: "Quân t.ử lập thiên hạ chi chính vị, hành thiên hạ chi chính đạo, đắc chí tắc dữ dân do chi..."
Năm tháng xoay vần, tiếng đọc sách ấy chưa bao giờ ngưng nghỉ. Ta chẳng nhớ rõ hoa Ngọc Lan trước cửa đã nở bao nhiêu mùa, chỉ biết ta đã trưởng thành thành một thiếu nữ.
Ngoại tổ phụ ngày một già đi. Những năm trước ông còn đi đứng thoăn thoắt, nay lại phải chống gậy, khom lưng bước đi chậm rãi. Ta cao lớn lên, còn ông lại thấp đi. Điều duy nhất không đổi chính là tất cả mọi người vẫn bình an khỏe mạnh.
Huynh trưởng đi chinh chiến biên quan nhiều năm, tay chân vẫn vẹn nguyên không sứt mẻ gì. Lúc trở về, huynh ấy đen nhẻm như than, nhưng thân hình lại tráng kiện hơn rất nhiều. Chớp mắt một cái, đã đến tuổi phải cưới tẩu t.ử. Ngoại tổ phụ vì chuyện này mà sầu đến mức cơm ăn không ngon, ngủ không yên giấc. Không có việc gì làm là ông lại đứng trước mặt ta lẩm bẩm: "Nó còn chê bai người ta, người ta không chê nó là may rồi. Kén cá chọn canh cho lắm vào, rồi cuối cùng để bị ế thôi!"
"Ta ngần này tuổi rồi, nuôi hai con lớn bằng ngần này dễ dàng lắm sao? Cái tên thân phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-long-than/5219592/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.