Sau khi từ biệt Quang Thuận đế, đoàn người nhanh chóng di chuyển đến chùa. Đây là một ngôi chùa rất thiêng, mấy đời hoàng gia đều chọn làm chốn nghỉ ngơi cầu an. Vì không muốn quấy rầy chư tăng, đồng thời cũng là bày tỏ tấm lòng thành kín với đức phật, phần lớn hộ vệ sau khi đưa người tới gần chùa đều không được đi tiếp.
Có một vị cao tăng, đoán chừng là trụ trì của ngôi chùa đã chờ trước cửa. Vẻ mặt hòa nhã mà lại có nét uy nghiêm.
“A di đà phật, bần tăng thỉnh an hoàng hậu nương nương, hoàng tử điện hạ, công chúa điện hạ. Các vị đi đường xa hẳn đã mệt, bần tăng đã cho người dọn sạch phòng óc, thỉnh các vị đến nghỉ ngơi.”
“Đa tạ đại sư. Chúng ta ở đây, mong là sẽ không quấy rầy các vị.” Lý hoàng hậu cũng chắp tay đáp lại, Di Nguyệt và ca ca cũng học theo. Vị trụ trì nhìn nàng, ánh mắt dừng lại rất lâu, dường như là muốn thấy được cái gì đó mà nàng đang che giấu. Di Nguyệt có chút chột dạ, nấp sau váy mẫu hậu.
“Đại sư… có việc gì sao ạ?” Di Nguyệt khe khẽ hỏi.
“Không có. Bần tăng mạo phạm, mong công chúa thứ lỗi. Chỉ là công chúa… dường như mang trên mình một thân phúc khí, song lại có cả lệ khí và oán khí…” Sư trụ trì chắp tay, vái lạy một cái: “Bần tăng lỡ lời, thỉnh nương nương trách phạt.”
Lý hoàng hậu nhìn nữ nhi của mình. Vị trù trì này rất có tiếng, đạo hạnh cao thâm, nhìn đời nhìn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-loan-khai-hoan-ca/2680645/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.