Trang Diễn sau khi uống rượu tính tình không tốt, uống say liền trở thành kẻ điên mở miệng không lựa lời. Đại Tây Qua muốn nhảy lên đầu gối của cậu ngồi, lại bị cậu đẩy ra, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu béo chết.
Văn Tu Viễn muốn đỡ cậu về phòng ngủ, chính là phòng ngủ nằm ở trên tầng, Trang Diễn khóc lóc om sòm chơi xấu ngay cả đi đường cũng đi không xong, đây quả thực là sự tình rất khó giải quyết. Không bao lâu Văn Tu Viễn phiền muộn, ngồi trên sopha nhìn Trang Diễn lăn qua lăn lại, qua gần một giờ đồng hồ, Trang Diễn tự mình mệt mỏi, ghé vào sopha ngủ phù phù, Văn Tu Viễn lúc này mới đi qua, ôm Trang Diễn lên tầng.
Nhưng Trang Diễn tựa hồ cũng không ngủ, Văn Tu Viễn giúp cậu thay quần áo ngủ, Trang Diễn mơ mơ hồ hồ mở mắt ra nhìn hắn, thanh âm không rõ thấp giọng nói: “Tôi rất thích anh.”
Trang Diễn thấy được động tác của Văn Tu Viễn rõ ràng cứng đờ, ngẩng đầu có chút giật mình nhìn cậu. Văn Tu Viễn rất ít khi lộ ra vẻ mặt này, Trang Diễn trong lòng đột ngột hiện lên một loại cảm giác thỏa mãn, không cần suy nghĩ, nhổm người dậy, ở trên mặt Văn Tu Viễn hôn bẹp một cái.
Phát triển tiếp đó Trang Diễn có chút nhớ không rõ, cậu nghĩ đại khái là bản thân uống say không biết xấu hổ quyến rũ Văn Tu Viễn, cứ thế quan hệ bao dưỡng của bọn họ rốt cuộc không còn là hư danh. Văn Tu Viễn cùng cậu lăn giường, gây sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-chu-khong-yeu-toi-chut-nao/2858114/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.