*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bị bao dưỡng nhiều năm, Trang Diễn lại cảm thấy Văn Tu Viễn đối với chính mình không hề có hứng thú, cũng may cậu xác định rất rõ vị trí của bản thân —– cậu chỉ là sạn thỉ quan được Văn Tu Viễn dùng giá cao thuê về để phục vụ Đại Tây Qua.
* sản thỉ quan: có nghĩa là quan chuyên đi hót phân. Từ này thường được sử dụng để gọi những người nuôi chó nuôi mèo theo một cách đùa giỡn hài hước, bởi vì chó mèo mỗi lần đi vệ sinh xong, phân của chúng nó đều do người nuôi dọn sạch sẽ, cho nên theo thời gian, người nuôi liền trở thành ‘sản thỉ quan’ của vật nuôi. Có không ít người dùng từ này với ý nghĩa ‘người giúp việc’, do người nuôi sẽ phải chăm sóc, trông nom, nấu ăn, tắm rửa, dọn dẹp… cho những con chó, con mèo mà bản thân đang nuôi
Đại Tây Qua tính tình rất xấu, người bình thường khó có thể tiếp cận nó trong phạm vi năm bước chân, ngay cả Văn Tu Viễn ngày thường vuốt lông của nó không đến nơi đến chốn, hở một cái là được ‘tặng’ cho răng nanh cùng móng vuốt. Nó tuy rằng béo, sức chiến đấu lại cao, vừa ra tay nhất định thấy huyết quang, ngoài ý muốn lại cùng Trang Diễn thập phần hợp ý.
Nhiều năm trước Trang Diễn vẫn là tiểu tử nghèo không có ước mơ, kỳ nghỉ năm nhất đại học đi theo tổ phim nào đó đóng vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kim-chu-khong-yeu-toi-chut-nao/2858107/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.