Marc bíu chặt vai Karen và cô cong người giữ chặt lấy trọng lượng của anh. Đầu anh quay ra nhìn hai người mới đến, một người đàn ông đẹp trai với mái tóc xám được cắt tỉa gọn gàng khoảng 50 tuổi và một người đàn ông to con hơn, già hơn, trông như một chiến binh cổ xưa. Cả hai người đang đứng ngay sau họ, mỗi người đều cầm một khẩu súng giảm thanh, chúng đang chĩa thẳng vào họ
Họ không nhìn thấy khẩu súng Karen đang cầm trong tay, cô nhận ra điều đó, nhìn chằm chằm vào khẩu súng trong tay phải cô. Và khốn kiếp, người đàn ông mà McPherson cử theo họ đang ở chỗ quái nào chứ? Trừ khi- một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên trong cô- hắn chính là người đang ông vừa cố giết họ
‘Xin chào, thượng nghị sỹ Lake” Marc nói với giọng căng thẳng và nghèn nghẹn
Người đàn ông trẻ hơn giật mình hoảng hốt “Sao anh nhận ra tôi?”
“Tôi là ….đã đoán ra ông, tôi…đã đọc quyển sổ”
“Đừng nói gì” Karen chặn anh lại. Đau đớn, anh lê cánh tay trái lên để có thể sờ thấy khẩu súng. Cố biết anh đang nói với cô là hãy đưa khẩu súng cho anh. Nhưng anh đang quá yếu, và quá đau. Anh sẽ không bao giờ có thể cầm nổi thứ vũ khí nặng như thế. Cô nắm chặt khẩu súng hơn, cái nhìn của cô khóa chặt vào mối đe dọa mới.
Marc sờ tay gần đến khẩu súng, mò mẫu. Những ngón tay nh tìm thấy điểm khóa chốt an toàn, khẽ mở nó. Âm thanh tạo nên tiếng click. Karen hầu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kill-and-tell/2544559/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.