Dự Vương nhớ kỹ Lương Việt Trầm trong lòng, nhìn bộ dáng động lòng người của tiểu cô nương, thậm chí hắn còn có chút không muốn cho nàng đi học vẽ. Nhưng nàng lại hiếm khi mới có một thứ gì đó yêu thích, Dự Vương cũng không nỡ. Khi Lương lão gia tử đồng ý dạy nàng, nàng đã vô cùng vui vẻ.
Trong lòng hắn giật giật, nhưng chung quy là sự thương tiếc nàng vẫn chiếm thế thượng phong, khi nhìn thấy biểu tình rầu rĩ không vui của tiểu cô nương thì hắn mới thân mật mà nhéo mũi nàng, "Vừa rồi chính là vì chuyện này mà không vui à?"
Lương Y Đồng ngượng ngùng mà cười cười, đôi môi mềm mại hơi mím lại, "Vương gia nhận ra sao?"
Làn da nàng trắng nõn, ngũ quan lại thanh lệ, khi trên má nàng hiện lên mấy vệt hồng nhạt thì rất giống say rượu, bộ dáng động lòng người. Nhìn nàng như vậy, dục niệm trong lòng Dự Vương cơ hồ như muốn phá tan bức tường ý chí còn lại. Nghĩ rằng tháng sau nàng mới mười bốn, hắn mới nhẫn nhịn.
Dự Vương thấp giọng nói: "Ừm, cũng không phải chuyện lớn gì, ngươi không cần để trong lòng, về sau gặp phải thì bớt nói vài câu là được."
Lương Y Đồng cũng nghĩ như vậy, ngoan ngoãn gật đầu.
Dự Vương bất động thanh sắc nói: "Một tiểu cô nương như ngươi để tranh vẽ nam tử ở bên cạnh cũng không ổn, bức tranh này cứ giao cho Tiêu Lĩnh, để hắn xử lý, miễn cho người khác nhìn thấy rồi sinh ra hiểu lầm không đáng có."
Bộ dáng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-the-kho-do/3324940/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.