Cả người Lương Y Đồng được Dự Vương ôm ở trong lòng, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tống Trần Khang, đôi mắt cực kỳ sắc bén. Tống Trần Khang đột nhiên có cảm giác bị dã thú theo dõi, nhất thời không dám nhìn thẳng.
Thấy hắn bảo hộ Lương Y Đồng, Tống Trần Khang liền hiểu, Dự Vương đối với nàng có chút không bình thường. Cũng đúng, biểu muội xinh đẹp thông minh, lại cực kỳ hiểu chuyện, sau khi hiểu biết nàng rồi, hẳn là ai cũng sẽ thích nàng thôi.
Nghĩ đến nàng từng phải trải qua cuộc sống thê thảm, Tống Trần Khang cũng không lùi bước, trầm giọng nói: "Cho dù Trường An Hầu phủ không phải nơi dễ sống thì ta cũng là biểu ca của muội ấy, nếu người không đối xử tử tế với muội ấy, Tống Trần Khang ta dù phải liều cái mạng này thì cũng sẽ vì muội ấy mà đòi lại công đạo."
Dự Vương không đoán được Tống Trần Khang nhìn hào hoa phong nhã mà cũng có vài phần tâm huyết. Nghe Tống Trần Khang nói xong, tiểu cô nương trong lòng hình như cũng bị xúc động rồi, cho dù nàng đội mũ che mặt thì Dự Vương vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc của nàng có chút phức tạp.
Đôi mắt của hắn càng thêm thâm trầm, khi nhìn Tống Trần Khang thì càng lạnh lùng hơn, tiếng nói trầm thấp mang theo chút trào phúng, "Ngươi cũng gọi là biểu ca? Lúc nàng ấy xảy ra chuyện thì ngươi ở đâu? Nếu thực sự quan tâm nàng ấy thì những chuyện lúc trước đã không xảy ra, là nam nhân thì đừng chỉ biết nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-the-kho-do/3324934/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.