Ngày hôm sau, trời vừa sáng người làm mai đã đến cửa trao đổi canh thiếp.
Ban đêm, Phó phu nhân đóng cửa lại, kéo trượng phu hỏi nhỏ: “Ngài nói bát tự của Mi Mi... ngày giờ có sao không?”
”Có liên quan gì?” Phó Tế nói: “Bát tự của Mi Mi tốt, sẽ không cóchuyện không hợp với Tiêu Lan. Vả lại, năm ấy Thiên Sư chân nhân có tính qua cho con bé, lâu lâu mắc chút bệnh nhỏ, gặp chút tai nạn, nhưng cuối cùng cũng sẽ vượt qua.”
”Thiếp không nói cái này”, Phó phu nhân nhìn ông một cái, “Ý thiếplà bát tự của Mi Mi... Ngài cũng biết, đại khái là chúng ta dựa theocanh giờ tính toán, cũng không chuẩn lắm.”
”Không sao”, Phó Tế ngồi cởi ủng ở giường bên cạnh, nghe vậy thìdừng một chút rồi nói: “Chút chuyện này không quan trọng, dù hợp haykhông hợp, bói ra chắc chắn là đại cát. Huống chi năm đó chân nhânnói... “
”Phi phi phi!” Không nói “Thiên Sư chân nhân” này thì thôi, vừa nóiPhó phu nhân sẽ lại giận, “Cái rắm chứ Thiên Sư chân nhân! Ta thấy đóchỉ là một gã dã đạo sĩ chỉ biết hết ăn lại uống. Nếu không thấy hai nắm rau dại trong tay Mi Mi thì hắn đã không nói lời này! Ở trong thônchúng ta hai tháng, nhà ai có dầu nhà ai không có dầu hắn còn không biết rõ? Hắn còn tính toán nói Nhị nương nhà Bành lão tứ có mệnh vượng phu,kết quả là, khuê nữ kia gã tới nhà chồng chưa tới một năm mà trượng phuđã mất! Hắn còn bày ra bức tranh rách nát kia vốn là biểu diễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-te/1916949/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.