Ánh sớm ngày mới chiếu rọi vào trong căn phòng, cô mơ màng tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh liền thấy anh đã thức dậy từ bao giờ, đang nhìn cô âu yếm. Cô thấy anh và cô không mảnh vải che thân thì ngượng đỏ cả mặt, lấy chăn quấn quanh người rồi trốn trong đó. Anh cười mà trêu chọc cô:
- Ở kìa, đừng nói là em không muốn chịu trách nhiệm với anh đấy nhé. Trước khi chết người ta còn là zai tân đó
Cô vẫn trốn trong chăn mà nói vọng ra:
- Anh... đồ lưu manh. Ai lại nhân cơ hội người ta trúng thuốc như thế chứ
Anh gõ vào đầu cô một cái:
- Vậy hôm qua ai hôn anh trước nào, ai đòi ôm anh nào
Cô nhón chăn lên chỉ để lộ hai cánh tay để đấm vào ngực anh mấy cái. Thấy cô như vậy khiến anh không khỏi phì cười. Anh giữ tay cô lại, kéo cô vào lòng mình:
- Được rồi, được rồi, là anh, là anh lưu manh, tất cả là do anh được chưa nào.
Thấy cô không đánh mình nữa, anh nói tiếp:
- Nay là ngày cô gái tên Di kia đi đầu thai, cô ấy nhắn anh có vài lời muốn nói với em.
Cô ngạc nhiên:
- Em á, cô ấy muốn gặp em sao?
Anh gật đầu, cô nói tiếp:
- Vậy... vậy để em thay quần áo rồi mình đi gặp cô ấy nhé...
Cô với lấy chiếc khăn quấn quanh người, đi nhanh vào phòng tắm. Anh nằm trên giường nói với theo:
Hay để anh thay quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749444/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.