Tất cả những thứ đang hiện ra trước mắt cô là thứ gì chứ, chúng chạy như một thước phim quay chậm. Khi kẻ bị treo trên thòng lọng kia không còn giãy dụa nữa, quanh cảnh trở nên tối đen. Năm giây sau, căn phòng lại sáng trở lại. Nhưng lần này, trước mắt cô là cảnh người đàn ông đang đau đớn nằm trên giường. Bên giường, từng chậu máu tươi lan mùi tanh nồng nặc. Trong căn phòng u ám, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đầu giường hắt lên hình dáng gầy gò của người người đàn ông. Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt trũng sâu và quầng thâm rõ rệt, ông nằm trên giường với đôi môi mím chặt, nén cơn đau như những đợt sóng không ngừng tấn công cơ thể. Đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào mép chăn, những ngón tay trắng bệch, run rẩy như muốn nắm lấy chút hơi ấm mong manh còn sót lại. Tiếng thở nặng nhọc, đứt quãng vang lên trong không gian yên tĩnh, thỉnh thoảng lại bị cắt ngang bởi cơn ho khan, dường như muốn xé toạc cả lồng ngực. Mỗi lần cơn đau bùng phát, cơ thể ông co lại, run lên từng đợt. Đôi mắt mở to, lộ rõ nỗi tuyệt vọng và mệt mỏi. Trên trán, những giọt mồ hôi lấm tấm chảy xuống, thấm vào gối như minh chứng cho trận chiến khốc liệt mà cơ thể ông đang phải chịu đựng. Thế rồi, cả cơ thể người đàn ông co lại. Tiếng thở trở nên nặng nề hơn. Ông bắt đầu ho. Cảm giác như không gì có thể khiến người đàn ông bình thường trở lại. Ông lấy chiếc khăn che trước miệng mình. Dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749053/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.