Giải quyết xong đám người làm hại cô, anh trở về phòng. Trong phòng lúc này cô đang run lên vì sợ. Anh ôm cô vào lòng, khẽ an ủi cô:
- Ngoan, không sao rồi.
Cô ôm chặt lấy anh:
- Em sợ... em sợ mẹ có mệnh hệ gì, em không biết nói sao với anh...
Anh lấy trong túi áo mình một sợi dây chuyền, đeo lên cổ cô:
- Đừng sợ nữa, quà sinh nhật cho em.
Cô giật mình, nay là ngày 15 tháng 7 âm lịch, cô cũng đã sắp quên luôn sinh nhật của mình. Có lẽ vì là ngày âm khí mạnh nên ngày trước, chẳng ai trong nhà muốn tổ chức sinh nhật cho cô. Anh nói tiếp:
- Chiếc vòng này sẽ giúp em tránh xa khỏi những thứ không sạch sẽ, anh sẽ yên tâm hơn nếu em đeo nó trên người.
Cô cúi mặt, anh nhớ sinh nhật của cô, còn tặng cô chiếc vòng quý giá như vậy khiến cô không khỏi cảm kích:
- Cảm... cảm ơn anh.
Anh tinh nghịch nhìn cô:
- Cảm ơn xuông vậy thôi sao?
Cô bất giác đỏ mặt, môi mấp máy. Anh nhìn đôi môi hồng căng mọng của cô mà bất giác nuốt nước bọt. Anh đã cố kìm nén khi ở bên cô để không doạ cô sợ. Cô thấy vậy liền nhắm chặt mắt, đưa khuôn mặt về phía anh. So với bao nhiêu chuyện anh làm cho cô, một chút này không là gì cả. Cô nhắm chặt mắt mà chờ đợi, anh cũng đưa mặt tới gần. Bất ngờ, anh hôn lên trán cô:
- Đồ ngốc, không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749048/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.