Một tháng trôi qua, cô đóng vai một người vợ hiền dâu thảo. Mẹ chồng cô rất ưng ý, bà rất quý cô. Trong nhà cũng chẳng còn mấy người nên bà coi cô như con gái của mình. Tối đến, cô vẫn trò chuyện với anh, kể cho anh những gì mình đã trải qua, những suy nghĩ trong đầu cô. Những lúc như thế, cô không để ý đến ánh mắt anh nhìn cô. Anh đã yêu cô từ lúc nào, anh chẳng nhớ nữa. Cuốn lịch treo tường đã xé đến 15/11, cô thức dậy sau một giấc ngủ sâu. Hôm qua anh lạ quá, anh hỏi rất nhiều về cô. Anh hỏi cô đã thương mến ai chưa, đã từng yêu ai chưa. Cô thành thật mà trả lời, bản thân đã có người trong lòng. Bạn trai cô tên là Gia Hào. Cô nổi hứng kể cho anh nghe về chuyện tình của mình. Ánh mắt của cô dịu lại mỗi khi cô nhắc về anh ấy. Trong lòng cô, Gia Hào là cái tên mà chỉ cần nghe đến thôi, tim cô đã nhộn nhịp không ngừng. Cô luyến thắng kể về kỉ niệm của cả hai. Cô kể hăng say quá mà không nhìn thấy khuôn mặt có chút buồn của anh. Sáng nay thức dậy, cô vươn vai. Dừng lại mấy giây, Gia Hào... Gia Hào... Đúng rồi, kể từ lúc cô lấy chồng đến giờ cô chưa gặp anh ấy. Cô vỗ mấy cái vào đầu, thầm trách sao bản thân lại đãng trí như vậy. Cô tức tốc mặc quần áo, còn không quên nhìn lại địa chỉ nhà Gia Hào. Anh mới chuyển đi không lâu nên không nghe được tin tức gì của cô. Cô xin phép mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749039/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.