Ta nghẹn giọng hỏi:
“Bây giờ nói những lời này để làm gì? Rốt cuộc cũng chỉ vì muốn ta ngoan ngoãn gả vào Trương gia, để trọn vẹn lợi ích cho các người.”
Cha ta hoàn toàn làm ngơ trước nỗi đau hiện hữu của ta, dường như chẳng hề nghe rõ ta vừa nói gì, ánh mắt ông vẫn chỉ chăm chăm vào lợi ích của mình:
“Chúng ta tuy không sinh ra con, nhưng cũng có công dưỡng d.ụ.c. Chuyện này coi như con báo đáp ân tình ấy đi.”
Báo ân ư? Ân này, ta nhất định sẽ “báo”.
La Tư Tư – người xưa nay luôn theo khuôn phép – lúc này đột nhiên lên tiếng:
“Các người là cha mẹ ruột của con.”
Mẹ ta rưng rưng nước mắt, gật đầu:
“Phải. Sau khi nhị tỷ qua đời, ta mới có thể đón con về bên mình, thật là ủy khuất cho con rồi.”
Ta đứng một bên nhìn cảnh tượng nực cười ấy mà bật cười:
“Đón về rồi lại gả đi, gả đi xong lại để nàng tiếp tục chịu thiệt thòi.”
Mẹ ta dốc hết sức khuyên nhủ nàng:
“Tư Tư à, Chu gia môn hộ cao sang. Chu Uyên tuy hiện giờ có phần hoang đường, nhưng đã chịu nhọc công nghĩ đủ cách cưới con, ắt là thật tâm. Con gả qua đó, sau khi thành thân hắn sẽ thu tâm dưỡng tính, tất sẽ đối đãi tốt với con.”
Ta không nhịn được mà vạch trần:
“Đem một nữ t.ử tốt gả cho kẻ phong lưu lêu lổng, lại trông chờ dùng cả nửa đời sau của nàng để đ.á.n.h cược một khả năng ‘lãng t.ử quay đầu’ — chẳng phải quá nực cười sao?”
“Nam nhân và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nay-nam-tay-nguoi/5234700/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.